ngôn từ

ngôn từ

Đã từ rất lâu tôi mất niềm tin vào ngôn từ và cái cõi tạm này. Chúng ta nói ra những thứ đã có sẵn ở trên đời, những thứ có vẻ là chân lý, những thứ mà ta tưởng rằng nó tuyệt vời, nó giúp được người khác, nó cho biết suy nghĩ và cảm nhận của ta, nó nói lên cái đồng cảm của ta với một vài số phận, cái đau đớn và rung động của lòng của ta. Nhưng không, đâu phải là vậy.

Chúng ta làm như thế, nói ra những điều cần nói (hoặc đôi lúc không), vào đúng khoảnh khắc cần tới ngôn từ, hoặc không, là để cái tôi của ta được người khác cảm nhận, được an ủi, được thể hiện, được phô bày. Là khi cái tôi nhỏ bé và ốm yếu, cái tôi run rẩy và cô độc, được gần gũi, được chạm vào bởi những cái tôi khác. Hoặc, trong những trường hợp khác, chúng ta muốn được thừa nhận, được thấu hiểu, ta muốn được lắng nghe, được ngưỡng mộ, có gì hơn ư?

Tất cả những chân lý của con người trên cõi đời này chỉ được thấu hiểu và tìm ra bởi một số ít người. Và tôi ngờ rằng, trong một số ít đó, không phải tất cả đều cho người khác biết về cái chân lý của đã họ tìm ra. Nếu ngôn từ đích thực có ý nghĩa, tại sao chúng ta lại có đau khổ, li biệt, hiểu nhầm, tôn giáo, chiến tranh? Nếu ngôn từ thực sự có ý nghĩa, tại sao chúng ta chưa trở thành những vị thánh, những vị phật, những hiền triết ?

Thế rồi, có người đến và nói với bạn rằng, cuộc đời thật đẹp vì một phần cuộc đời họ có sự xuất hiện của bạn.
Và bạn ngạc nhiên khi thấy, có những lúc, ngôn từ có thể chân thật đến vậy.