thơ Vũ Ngọc Giao

Về đâu khi ngày đã tắt
Ngồi đây cùng uống rượu chơi
Cuộc đời nằm trong con mắt
Một lần khép mở mà thôi.

Nếu ngươi chỉ thèm giấc ngủ
Thì đây, giấc ngủ riêng ngươi
Nếu ngươi chỉ thèm chén rượu
Thì đây, chén rượu một đời.

Uống đi, uống đi, đừng nói
Cuộc đời là cuộc rong chơi
Ngủ đi, ngủ đi, đừng hỏi
Ngàn năm là chuyện đất trời.

Đất trời nhìn ta chóng mặt
Ta nhìn trời đất rồi cười
Té ra cuộc đời có thật
Vậy mà cứ tưởng trò chơi.