Phía Nam Biên Giới, Phía Tây Mặt Trời

Bộ ba nhạc công bắt đầu chơi như thường lệ bài Star-Crossed Lovers. Shimamoto-san và tôi im lặng ngồi nghe bản nhạc một lúc. […]

-Nhạc hay lắm.

Tôi gật đầu.

-Đúng, nhạc rất đẹp. Nhưng cũng rất phức tạp, người ta sẽ nhận ra khi nghe nó thật nhiều. Không phải ai cũng chơi được đâu. Duke Ellington và Billy Strayhorn đã viết nó đấy. Năm 1957, nếu anh không nhầm.

-Star-crossed Lovers, Shimamoto-san nói. Nghĩa là gì?

-Những tình nhân sinh ra dưới một ngôi sao xấu. Những tình nhân có số phận bất hạnh. Em biết không, trong tiếng Anh có một từ riêng để nói điều đó. Thật ra là liên quan đến Romeo và Juliet. Ellington và Strayhorn đã viết bản nhạc này cho festival Shakespeare ở Ontario. Trong đĩa đầu tiên, tiếng saxo alto của Johnny Hodge đóng vai Juliet, còn tiếng saxo tenor của Paul Gonsalves đóng vai Romeo.

-Những tình nhân sinh ra dưới một ngôi sao xấu, Shimamoto-san nhắc lại. Có thể nói rằng bản nhạc này được viết riêng cho chúng ta.

-Chúng ta là một cặp tình nhân ?
-Anh không nghĩ thế à? […]

-Khi anh nhìn em, đôi khi anh có cảm giác đang ngắm nhìn một ngôi sao rất xa, tôi nói thêm. Một ngôi sao rất sáng, nhưng ánh sáng thực ra đến từ cách đây hàng nghìn năm ánh sáng. Có thể là anh đang ngắm nhìn một thiên thể đã không còn tồn tại vào lúc này nữa, nhưng trong mắt anh nó thực hơn bất kỳ điều gì khác.

 

Mình đọc cuốn này trong vài tiếng, không dứt ra nổi mạch truyện, không đến nỗi lạ kỳ nhưng lời tự sự của Hajime thực sự có gì đó cuốn hút, một mùi hương mà người đọc có lẽ chỉ mong một vài trên một trăm người có thể cảm nhận được. Một cuốn sách đặc biệt của Murakami. Đọc thì nhanh, nhưng để ngồi nghĩ lại, và cảm nhận sâu sắc về nó, cũng như viết review về cuốn này, quả thực là tốn rất nhiều thời gian.

Review sách này có thể xem trên Goodreads của mình ở đây