Coffee coffee

Chiều đọc thơ Lưu Quang Vũ

Cả buổi chiều nằm ngủ và đọc thơ Lưu Quang Vũ, anh chìm trong nỗi buồn và cô đơn vô tận. Chiều thứ 7 cuối tuần, gặm nhấm cái cô đơn mà đến giờ anh mới hiểu nó một cách rõ ràng nhất, khi một tình yêu đã xa, trái tim đã lành, và anh ở cạnh một người khác. Anh đã trải qua đủ cái buồn, để thấu được rằng tình yêu và cuộc đời, là những điều trái ngược. Cuộc đời thì dài rộng, mà tình người thì bé nhỏ, dù có là bao nhiêu cũng bé nhỏ lắm, hai người yêu nhau biết thế nào là nhiều là đủ? Thế nên anh lưu lại những khoảnh khắc, hò hẹn mà chẳng dám ước hẹn điều gì. Ừ, anh trân trọng cái khoảnh khắc của hiện tại, của cái nắm tay, hay khi anh hôn khẽ lên tóc em, hay lúc em đứng sau xe anh, vòng tay qua cổ, một tay anh lái xe, một tay giữ em.

Thơ Lưu Quang Vũ có nhiều đoạn hay lắm. Đó là một người có nhiều nỗi niềm, và trải qua nhiều cuộc tình. Em vẫn bảo anh yêu nhiều. Anh không phủ nhận mà cũng không thừa nhận. Những người ở bên cạnh anh, lúc này hay lúc khác, bởi trong cuộc đời của anh, có những lúc họ ghé qua và để lại cho anh những rung động. Trái tim của những người trẻ, của anh, của em, bao giờ mới thôi cảm được những nỗi yêu thương?

Em đừng thương anh nữa
Anh đi lủi thủi trên đường
Đánh mất lòng tin
Tìm về bếp lửa
Xem trẻ mục đồng
Múa trong tượng gỗ
Những đôi vợ chồng
Cởi áo cho nhau.

Bài thơ không đề
Chép trên giấy bản
Em cần gì giếng lạnh
Tâm hồn anh cô quạnh dưới lòng sâu
Ngẩng lên biền biệt mây cao
Cuộc đời thăm thẳm
Tình anh như cỏ lau
Tìm nhau trên đất vắng
Nơi ấy em về mưa sẽ tạnh
Hoa cúc nở vàng trên cánh tay.

Ngồi không anh cũng viết một vài dòng, viết rồi lại gạch, lại gạch. Anh nghĩ rằng, tâm hồn người ta là nhiều mảnh kính vỡ, vài người đi qua hiểu được tâm hồn đó, giữ lấy một mảnh, dẫu to hay nhỏ, thì người ta cũng không còn toàn vẹn nữa, nhưng bù lại, được an ủi, và thanh thản, vì còn có ai khác hiểu được cái tâm hồn mình. Bình yên, có lúc, là cái cảm giác, biết rằng một ai đó giờ này cũng đang ngồi một góc và đợi mình tìm đến.

In French, you don’t really say “I miss you.” You say “tu me manques,” which is closer to “you are missing from me.

You are missing from me.

Vậy là, anh đang thiếu đi một cái điều đó, một mảnh tâm hồn. Em đã làm gì, để lúc ngồi một mình, anh thấy cô đơn đến vậy?

23/08/14

 

Nhà Chật – thơ Lưu Quang Vũ
Nhà chỉ mấy thước vuông, sách vở xếp cạnh nồi
Nếu nằm mơ, em quờ tay là chạm vào thùng gạo
Ô tường nhỏ treo tranh và phơi áo
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hạnh phúc của mình.

Nhà chật như khoang thuyền hẹp nhỏ giữa sông
Vừa căng buồm để đi, vừa nấu cơm để sống
Phải bỏ hết những gì không cần thiết
Ta chỉ có mấy thước vuông cho hành lý của mình.

Khoảng không gian của anh và em
Khi buồn bã em không thể quay mặt đi nơi khác
Anh không giấu em một nghĩ lo nào được
Ta chỉ có mấy thước vuông để cùng khổ cùng vui.

Anh ngẩng lên là ở cạnh em rồi
Bạn thuyền ơi, ngoài kia chiều lộng gió
Bên cửa sổ của gian phòng nhỏ
Mắt em xanh thăm thẳm những chân trời.